荞麦初熟刈者满野喜而有作

宋代 陆游
城南城北如铺雪,原野家家种荞麦。 霜晴收敛少在家,饼饵今冬不忧窄。 胡麻压油油更香,油新饼美争先尝;猎归炽火燎雉兔,相呼置酒喜欲狂。 陌上行歌忘恶岁,小妇红妆穗簪髻。 诏书宽大与天通,逐熟淮南几误计。
chéng nán chéng běi xuě   yuán jiā jiā zhòng qiáo mài
shuāng qíng shōu liǎn shǎo zài jiā   bǐng ěr jīn dōng yōu zhǎi
yóu yóu gēng xiāng   yóu xīn bǐng měi zhēng xiān cháng   liè guī chì huǒ liǎo zhì   xiāng zhì jiǔ kuáng
shàng xíng wàng è suì   xiǎo hóng zhuāng suì zān
zhào shū kuān tiān tōng   zhú shú huái nán