樵客吟

唐代 张籍
上山采樵选枯树,深处樵多出辛苦。秋来野火烧栎林, 枝柯已枯堪采取。斧声坎坎在幽谷,采得齐梢青葛束。 日西待伴同下山,竹担弯弯向身曲。共知路傍多虎窟, 未出深林不敢歇。村西地暗狐兔行,稚子叫时相应声。 采樵客,莫采松与柏。松柏生枝直且坚,与君作屋成家宅。
shàng shān cǎi qiáo xuǎn shù   shēn chù qiáo duō chū xīn qiū lái huǒ shāo lín  
zhī kān cǎi shēng kǎn kǎn zài yōu   cǎi shāo qīng shù
西 dài bàn tóng xià shān   zhú dān wān wān xiàng shēn gòng zhī bàng duō  
wèi chū shēn lín gǎn xiē cūn 西 àn xíng   zhì jiào shí xiāng yìng shēng
cǎi qiáo   cǎi sōng bǎi sōng bǎi shēng zhī zhí qiě jiān   jūn zuò chéng jiā zhái