遣舟迎子遹因寄古风十四韵

宋代 陆游
今日拆汝书,一读眼为明。知汝即日归,明当遣舟迎。 想汝片帆东,翩若飞鸿征。薄暮过梅市,咿讴双橹声。 到家亦尚早,城楼初发更。草草一尊酒,为汝手自倾。 夜分不能寐,顿忘衰病婴。岂惟病良已,白头黑丝生。 暂别亦不恶,益重父子情。自今日相守,北窗同短檠。 六经焰久伏,百氏方纵横。世俗摈孤学,未易口舌争。 此责在学者,草莱勿自轻。汝壮父未死,相勉在力行。
jīn chāi shū   yǎn wèi míng zhī guī   míng dāng qiǎn zhōu yíng
xiǎng piàn fān dōng   piān ruò fēi hóng 鸿 zhēng guò méi shì   ōu shuāng shēng
dào jiā shàng zǎo   chéng lóu chū gèng cǎo cǎo zūn jiǔ   wèi shǒu qīng
fēn néng mèi   dùn wàng shuāi bìng yīng wéi bìng liáng   bái tóu hēi shēng
zàn bié è   zhòng qíng jīn xiāng shǒu   běi chuāng tóng duǎn qíng
liù jīng yàn jiǔ   bǎi shì fāng zòng héng shì bìn xué   wèi kǒu shé zhēng
zài xué zhě   cǎo lái qīng zhuàng wèi   xiāng miǎn zài xíng