黔中行吟 其七 天星桥峡谷

清代 陈忠平
涧底迂深蜃气蒸,怪峰异树各崚嶒。湍流到耳石空响,乱草遮眸心独澄。 信步穿行十二月,并肩谈笑两三朋。水穷忽见微明处,一颗残阳挂古藤。
jiàn shēn shèn zhēng   guài fēng shù líng céng tuān liú dào ěr shí kōng xiǎng   luàn cǎo zhē móu xīn chéng
xìn chuān 穿 xíng shí èr yuè   bìng jiān tán xiào liǎng sān péng shuǐ qióng jiàn wēi míng chù   cán yáng guà téng