遣云中视睹者灵

明代 释函是
一茗将灵几,遥空愧老憨。春风寒古殿,蜡炬暗新龛。 已尽生前句,难为身后谈。大云烟雨旧,山鸟自諵諵。
míng jiāng líng   yáo kōng kuì lǎo hān chūn fēng hán diàn 殿   àn xīn kān
jǐn shēng qián   nán wéi shēn hòu tán yún yān jiù   shān niǎo nán nán