钱于高士

宋代 何梦桂
狙公穷四三,羸马疲钩百。 归来南山南,扫门谢俗客。 有客扣我扃,猿鹤惊褫魄。 行行杖青藜,吹烟照琴册。 双頄凝丹霞,秋水入瞳碧。 极谈造玄玄,对坐忘岸帻。 山巅有老杞,枯槁无液泽。 夜半出精怪,尚或闻犬咋。 只今吾丧我,谁能逐辙迹。 一笑客出门,山空霜月白。
gōng qióng sān   léi gōu bǎi  
guī lái nán shān nán   sǎo mén xiè  
yǒu kòu jiōng   yuán jīng chǐ  
xíng xíng zhàng qīng   chuī yān zhào qín  
shuāng kuí níng dān xiá   qiū shuǐ tóng  
tán zào xuán xuán   duì zuò wàng àn  
shān diān yǒu lǎo   gǎo  
bàn chū jīng guài   shàng huò wén quǎn  
zhī jīn sàng   shuí néng zhú zhé  
xiào chū mén   shān kōng shuāng yuè bái