乾元初,严黄门自京兆少尹贬牧巴郡,以长才

唐代 羊士谔
石座双峰古,云泉九曲深。寂寥疏凿意,芜没岁时侵。 绕席流还壅,浮杯咽复沉。追怀王谢侣,更似会稽岑。 谁谓天池翼,相期宅畔吟。光辉轻尺璧,然诺重黄金。 几醉东山妓,长悬北阙心。蕙兰留杂佩,桃李想华簪。 闭阁余何事,鸣驺亦屡寻。轩裳遵往辙,风景憩中林。 横吹多凄调,安歌送好音。初筵方侧弁,故老忽沾襟。 盛世当弘济,平生谅所钦。无能愧陈力,惆怅拂瑶琴。
shí zuò shuāng fēng   yún quán jiǔ shēn liáo shū záo   méi suì shí qīn
rào liú hái yōng   bēi yàn chén zhuī huái 怀 wáng xiè   gèng shì kuài cén
shuí wèi tiān chí   xiāng zhái pàn yín guāng huī qīng chǐ   rán nuò zhòng huáng jīn
zuì dōng shān   zhǎng xuán běi què xīn huì lán liú pèi   táo xiǎng huá zān
shì   míng zōu xún xuān cháng zūn wǎng zhé   fēng jǐng zhōng lín
héng chuī duō diào   ān sòng hào yīn chū yán fāng biàn   lǎo zhān jīn
shèng shì dāng hóng   píng shēng liàng suǒ qīn néng kuì chén   chóu chàng yáo qín