前有一尊酒行

宋代 张镃
霖雨半月今夕晴,风堂人稀灯烛明。 凉虫咽咽傍墙竹,听久但促孤愁生。 愁生欲伏谁驱遣,浑汗翠液玻瓈软。 五斗一石非所长,兴来亦觉沧溟浅。 我生早患难,对酒无可娱。 辛勤识字不得力,漫事尔雅笺虫鱼。 痛心曩昔亲庭趋,从容侍饮怀有余。 醉谭先烈从巡初,岂但勇力清疆隅。 公侯将相随指呼,亲挟日驭升天衢。 墓碑神龙护宝书,勋庸槩见中全疎。 机危谋大世莫睹,赖有帝训昭难渝。 用心若比某人辈,相悬万里非同途。 坐间历历言在耳,风木缠悲泪铅水。 茫然此事莫轻论,不如尽付金樽里。 神仙恍惚休强寻,壮士易老难为心。 要须出处任天运,况我自判归山林。 一杯复一杯,无客谁同斟。 案间幸有李白旧诗数百首,试读精爽飞云岑。 安得同渠游,霓裾碧瑶簪。 回头却谢髠卓辈,弃置礼法几荒淫。 何如高吟泣换神,模写造化归无垠。 谁能狸膏金距学鸡斗,起促檐柱矫首落落看星辰。
lín bàn yuè jīn qíng   fēng táng rén dēng zhú míng  
liáng chóng bàng qiáng zhú   tīng jiǔ dàn chóu shēng  
chóu shēng shuí qiǎn   hún hàn cuì ruǎn  
dǒu shí fēi suǒ zhǎng   xīng lái jué cāng míng qiǎn  
shēng zǎo huàn nàn   duì jiǔ  
xīn qín shí   màn shì ěr jiān chóng  
tòng xīn nǎng qīn tíng   cóng róng shì yǐn huái 怀 yǒu  
zuì tán xiān liè cóng xún chū   dàn yǒng qīng jiāng  
gōng hóu jiàng xiàng suí zhǐ   qīn jiā shēng tiān  
bēi shén lóng bǎo shū   xūn yōng gài jiàn zhōng quán shū  
wēi móu shì   lài yǒu xùn zhāo nán  
yòng xīn ruò mǒu rén bèi   xiāng xuán wàn fēi tóng  
zuò jiān yán zài ěr   fēng chán bēi lèi qiān shuǐ  
máng rán shì qīng lùn   jǐn jīn zūn  
shén xiān huǎng xiū qiáng xún   zhuàng shì lǎo nán wéi xīn  
yào chū chù rèn tiān yùn   kuàng pàn guī shān lín  
bēi bēi   shuí tóng zhēn  
àn jiān xìng yǒu bái jiù shī shù bǎi shǒu   shì jīng shuǎng fēi yún cén  
ān tóng yóu   yáo zān  
huí tóu què xiè kūn zhuó bèi   zhì huāng yín  
gāo yín huàn shén   xiě zào huà guī yín  
shuí néng gāo jīn xué dòu   yán zhù jiǎo shǒu luò luò kàn xīng chén