遣意

唐代 裴夷直
梧桐坠露悲先朽,松桂凌霜倚后枯。 不是世间长在物,暂分贞脆竟何殊。
tóng zhuì bēi xiān xiǔ   sōng guì líng shuāng hòu
shì shì jiān zhǎng zài   zàn fēn zhēn cuì jìng shū