千叶红梨花

宋代 欧阳修
红梨千叶爱者谁,白发郎官心好奇。 徘徊绕树不忍折,一日千匝看无时。 夷陵寂寞千山里,地远气偏红节异。 愁烟苦雾少芳菲,野卉蛮花斗红紫。 可怜此树生此处,高枝绝艳无人顾。 春风吹落复吹开,山鸟飞来自飞去。 根盘树老几经春,真赏今才遇使君。 风轻绛雪樽前舞,日暖繁香露下闻。 从来奇物产天涯,安得移根植帝家。 犹胜张骞为汉使,辛勤西域徙榴花。
hóng qiān ài zhě shuí   bái láng guān xīn hào
pái huái rào shù rěn zhé   qiān kàn shí
líng qiān shān   yuǎn piān hóng jié
chóu yān shǎo fāng fēi   huì mán huā dòu hóng
lián shù shēng chù   gāo zhī jué yàn rén
chūn fēng chuī luò chuī kāi   shān niǎo fēi lái fēi
gēn pán shù lǎo jīng chūn   zhēn shǎng jīn cái shǐ 使 jūn
fēng qīng jiàng xuě zūn qián   nuǎn fán xiāng xià wén
cóng lái chǎn tiān   ān gēn zhí jiā
yóu shèng zhāng qiān wèi hàn shǐ 使   xīn qín 西 liú huā