钱逊叔诸公赋石鼓文请同作
江头羽书相续来,城中草木冻不开。腐儒坐视了无策,但守寒炉吹死灰。
我公送我石鼓文,令我琢句要春回。簸荡风云走蛟蜃,百虫久蛰闻惊雷。
钱公自是力扛鼎,持此浮游转湖岭。汉碑秦篆已么么,况复钟王敢驰骋。
后来颇供儿女弄,神物有知当远屏。石鼓之文公所知,正是周室中兴时。
庶几我皇亦如此,一扫狂虏随风飞。石鼓之文尚可读,小臣愿继车攻诗。
jiāng
江
tóu
头
yǔ
羽
shū
书
xiāng
相
xù
续
lái
来
,
chéng
城
zhōng
中
cǎo
草
mù
木
dòng
冻
bù
不
kāi
开
fǔ
。
rú
腐
zuò
儒
shì
坐
liǎo
视
wú
了
cè
无
dàn
策
,
shǒu
但
hán
守
lú
寒
chuī
炉
sǐ
吹
huī
死
灰
。
wǒ
我
gōng
公
sòng
送
wǒ
我
shí
石
gǔ
鼓
wén
文
,
lìng
令
wǒ
我
zhuó
琢
jù
句
yào
要
chūn
春
huí
回
bǒ
。
dàng
簸
fēng
荡
yún
风
zǒu
云
jiāo
走
shèn
蛟
bǎi
蜃
,
chóng
百
jiǔ
虫
zhé
久
wén
蛰
jīng
闻
léi
惊
雷
。
qián
钱
gōng
公
zì
自
shì
是
lì
力
gāng
扛
dǐng
鼎
,
chí
持
cǐ
此
fú
浮
yóu
游
zhuǎn
转
hú
湖
lǐng
岭
hàn
。
bēi
汉
qín
碑
zhuàn
秦
yǐ
篆
me
已
me
么
kuàng
么
,
fù
况
zhōng
复
wáng
钟
gǎn
王
chí
敢
chěng
驰
骋
。
hòu
后
lái
来
pǒ
颇
gōng
供
ér
儿
nǚ
女
nòng
弄
,
shén
神
wù
物
yǒu
有
zhī
知
dāng
当
yuǎn
远
píng
屏
shí
。
gǔ
石
zhī
鼓
wén
之
gōng
文
suǒ
公
zhī
所
zhèng
知
,
shì
正
zhōu
是
shì
周
zhōng
室
xīng
中
shí
兴
时
。
shù
庶
jī
几
wǒ
我
huáng
皇
yì
亦
rú
如
cǐ
此
,
yī
一
sǎo
扫
kuáng
狂
lǔ
虏
suí
随
fēng
风
fēi
飞
shí
。
gǔ
石
zhī
鼓
wén
之
shàng
文
kě
尚
dú
可
xiǎo
读
,
chén
小
yuàn
臣
jì
愿
chē
继
gōng
车
shī
攻
诗
。