前雪歌

宋代 郑思肖
玄冥玄玄玄又玄,一夜一尺平阶前。故现幻化瞒俗眼,忽变境界为神仙。 弥望洁净失污秽,与世坦荡忘攲偏。混沌有影昼短短,穹窿无缝云悬悬。 慢飘如倦欲止歇,斜洒似舞争便嬛。万物根蒂不可见,数笔图画安能传。 诗战素手白相敌,酒潮赧脸红不鲜。老龟缩壳息饮气,卧龙哆口寒凝涎。 木帝舍暖施下土,火精气驭行中天。须臾被野尽锦绣,四望四野春无边。
xuán míng xuán xuán xuán yòu xuán   chǐ píng jiē qián xiàn huàn huà mán yǎn   biàn jìng jiè wèi shén xiān
wàng jié jìng shī huì   shì tǎn dàng wàng piān hùn dùn yǒu yǐng zhòu duǎn duǎn   qióng lóng 窿 fèng yún xuán xuán
màn piāo juàn zhǐ xiē   xié shì zhēng pián 便 xuān wàn gēn jiàn   shù huà ān néng chuán
shī zhàn shǒu bái xiàng   jiǔ cháo nǎn liǎn hóng xiǎn lǎo guī suō yǐn   lóng chǐ kǒu hán níng xián
shě nuǎn shī xià   huǒ jīng xíng zhōng tiān bèi jǐn jǐn xiù   wàng chūn biān