钱心渔挽诗

明代 唐顺之
心渔先生不可见,尚忆吹箫卧草堂。垂纶老作江潭客,得姓元从吴越王。 贫病一生心自足,云山千里兴难忘。更闻治命真堪纪,人世空矜石椁藏。
xīn xiān sheng jiàn   shàng chuī xiāo cǎo táng chuí lún lǎo zuò jiāng tán de   xìng yuán cóng yuè wáng    
pín bìng shēng xīn   yún shān qiān xīng nán wàng gèng wén zhì mìng zhēn kān rén   shì kōng jīn shí guǒ cáng