遣兴五首

唐代 杜甫
天用莫如龙,有时系扶桑。顿辔海徒涌,神人身更长。 性命苟不存,英雄徒自强。吞声勿复道,真宰意茫茫。 地用莫如马,无良复谁记。此日千里鸣,追风可君意。 君看渥洼种,态与驽骀异。不杂蹄啮间,逍遥有能事。 陶潜避俗翁,未必能达道。观其著诗集,颇亦恨枯槁。 达生岂是足,默识盖不早。有子贤与愚,何其挂怀抱。 贺公雅吴语,在位常清狂。上疏乞骸骨,黄冠归故乡。 爽气不可致,斯人今则亡。山阴一茅宇,江海日凄凉。 吾怜孟浩然,裋褐即长夜。赋诗何必多,往往凌鲍谢。 清江空旧鱼,春雨馀甘蔗。每望东南云,令人几悲吒。
tiān yòng lóng   yǒu shí sāng dùn pèi hǎi yǒng   shén rén shēn gèng zhǎng
xìng mìng gǒu cún   yīng xióng qiáng tūn shēng dào   zhēn zǎi máng máng
yòng   liáng shuí qiān míng   zhuī fēng jūn
jūn kàn zhǒng   tài dài niè jiān   xiāo yáo yǒu néng shì
táo qián wēng   wèi néng dào guān zhù shī   hèn gǎo
shēng shì   shí gài zǎo yǒu zi xián   guà huái 怀 bào
gōng   zài wèi cháng qīng kuáng shàng shū hái   huáng guān guī xiāng
shuǎng zhì   rén jīn wáng shān yīn máo   jiāng hǎi liáng
lián mèng hào rán   shù cháng shī duō   wǎng wǎng líng bào xiè
qīng jiāng kōng jiù   chūn gān zhe měi wàng dōng nán yún   lìng rén bēi zhā