遣兴五首

唐代 杜甫
朔风飘胡雁,惨澹带砂砾。长林何萧萧,秋草萋更碧。 北里富熏天,高楼夜吹笛。焉知南邻客,九月犹絺绤。 长陵锐头儿,出猎待明发。騂弓金爪镝,白马蹴微雪。 未知所驰逐,但见暮光灭。归来悬两狼,门户有旌节。 漆有用而割,膏以明自煎。兰摧白露下,桂折秋风前。 府中罗旧尹,沙道尚依然。赫赫萧京兆,今为时所怜。 猛虎凭其威,往往遭急缚。雷吼徒咆哮,枝撑已在脚。 忽看皮寝处,无复睛闪烁。人有甚于斯,足以劝元恶。 朝逢富家葬,前后皆辉光。共指亲戚大,缌麻百夫行。 送者各有死,不须羡其强。君看束练去,亦得归山冈。
shuò fēng piāo yàn   cǎn dàn dài shā cháng lín xiāo xiāo   qiū cǎo gèng
běi xūn tiān   gāo lóu chuī yān zhī nán lín   jiǔ yuè yóu chī
cháng líng ruì tóu er   chū liè dài míng xīng gōng jīn zhǎo   bái wēi xuě
wèi zhī suǒ chí zhú   dàn jiàn guāng miè guī lái xuán liǎng láng   mén yǒu jīng jié
yǒu yòng ér   gāo míng jiān lán cuī bái xià   guì shé qiū fēng qián
zhōng luó jiù yǐn   shā dào shàng rán xiāo jīng zhào   jīn wéi shí suǒ lián
měng píng wēi   wǎng wǎng zāo léi hǒu páo xiào   zhī chēng zài jiǎo
kàn qǐn chǔ   jīng shǎn shuò rén yǒu shèn   quàn yuán è
cháo féng jiā zàng   qián hòu jiē huī guāng gòng zhǐ qīn   bǎi xíng
sòng zhě yǒu   xiàn qiáng jūn kàn shù liàn   guī shān gāng