遣兴十首

唐代 元稹
始见梨花房,坐对梨花白。行看梨叶青,已复梨叶赤。 严霜九月半,危蒂几时客。况有高高原,秋风四来迫。 莫厌夏日长,莫愁冬日短。欲识短复长,君看寒又暖。 城中百万家,冤哀杂丝管。草没奉诚园,轩车昔曾满。 孤竹迸荒园,误与蓬麻列。久拥萧萧风,空长高高节。 严霜荡群秽,蓬断麻亦折。独立转亭亭,心期凤凰别。 艳艳翦红英,团团削翠茎。托根在褊浅,因依泥滓生。 中有合欢蕊,池枯难遽呈。凉宵露华重,低徊当月明。 晚荷犹展卷,早蝉遽萧嘹。露叶行已重,况乃江风摇。 炎夏火再伏,清商暗回飙。寄言抱志士,日月东西跳。 买马买锯牙,买犊买破车。养禽当养鹘,种树先种花。 人生负俊健,天意与光华。莫学蚯蚓辈,食泥近土涯。 爱直莫爱夸,爱疾莫爱斜。爱谟莫爱诈,爱施莫爱奢。 择才不求备,任物不过涯。用人如用己,理国如理家。 z8々刀刃光,弯弯弓面张。入水斩犀兕,上山椎虎狼。 里中无老少,唤作癫儿郎。一日风云会,横行归故乡。 团团规内星,未必明如月。托迹近北辰,周天无沦没。 老人在南极,地远光不发。见则寿圣明,愿照高高阙。 河清谅嘉瑞,吾帝真圣人。时哉不我梦,此时为废民。 光阴本跳踯,功业劳苦辛。一到江陵郡,三年成去尘。
shǐ jiàn huā fáng   zuò duì huā bái xíng kàn qīng   chì
yán shuāng jiǔ yuè bàn   wēi shí kuàng yǒu gāo gāo yuán   qiū fēng lái
yàn xià zhǎng   chóu dōng duǎn shí duǎn zhǎng   jūn kàn hán yòu nuǎn
chéng zhōng bǎi wàn jiā   yuān āi guǎn cǎo méi fèng chéng yuán   xuān chē céng mǎn
zhú bèng huāng yuán   péng liè jiǔ yōng xiāo xiāo fēng   kōng zhǎng gāo gāo jié
yán shuāng dàng qún huì   péng duàn zhé zhuǎn tíng tíng   xīn fèng huáng bié
yàn yàn jiǎn hóng yīng   tuán tuán xuē cuì jīng tuō gēn zài biǎn qiǎn   yīn shēng
zhōng yǒu huān ruǐ   chí nán chéng liáng xiāo huá zhòng   huí dàng yuè míng
wǎn yóu zhǎn juǎn   zǎo chán xiāo liáo xíng zhòng   kuàng nǎi jiāng fēng yáo
yán xià huǒ zài   qīng shāng àn huí biāo yán bào zhì shì   yuè dōng 西 tiào
mǎi mǎi   mǎi mǎi chē yǎng qín dāng yǎng   zhòng shù xiān zhòng huā
rén shēng jùn jiàn   tiān guāng huá xué qiū yǐn bèi   shí jìn
ài zhí ài kuā   ài ài xié ài ài zhà   ài shī ài shē
cái qiú bèi   rèn guò yòng rén yòng   guó jiā
  z   8 z8 dāo rèn guāng   wān wān gōng miàn zhāng shuǐ zhǎn   shàng shān chuí láng
zhōng lǎo shào   huàn zuò diān ér láng fēng yún huì   héng xíng guī xiāng
tuán tuán guī nèi xīng   wèi míng yuè tuō jìn běi chén   zhōu tiān lún
lǎo rén zài nán   yuǎn guāng jiàn shòu 寿 shèng míng   yuàn zhào gāo gāo quē
qīng liàng jiā ruì   zhēn shèng rén shí zāi mèng   shí wéi fèi mín
guāng yīn běn tiào zhí   gōng láo xīn dào jiāng líng jùn   sān nián cheng chén