遣兴次韵和晁应之四首

宋代 张耒
露下风悲萤火流,周南羁客意悠悠。 山川老去三年泪,关塞秋来万里愁。 惯逐禽鱼谙异俗,每因霜月梦沧洲。 一抛砚井双蓬鬓,天畔诗成独倚楼。
xià fēng bēi yíng huǒ liú   zhōu nán yōu yōu  
shān chuān lǎo sān nián lèi   guān sài qiū lái wàn chóu  
guàn zhú qín ān   měi yīn shuāng yuè mèng cāng zhōu  
pāo yàn jǐng shuāng péng bìn   tiān pàn shī chéng lóu