遣兴

宋代 蔡戡
衰病人应弃,穷愁孰与亲。 同行木上座,并卧竹夫人。 习定调千息,谈空外一身。 辙环天下半,送老楚江滨。
shuāi bìng rén yīng   qióng chóu shú qīn  
tóng háng shàng zuò   bìng zhú rén  
dìng diào qiān   tán kōng wài shēn  
zhé huán tiān xià bàn   sòng lǎo chǔ jiāng bīn