遣兴

宋代 文天祥
一落颠崖不自由,春风相对说牢愁。 稚驴黑月光中吼,饥鼠青灯影下游。 岂料乾坤成堕甑,始知身世是虚舟。 遥怜海上今尘土,前代风流不肯休。
luò diān yóu   chūn fēng xiāng duì shuō láo chóu
zhì hēi yuè guāng zhōng hǒu   shǔ qīng dēng yǐng xià yóu
liào qián kūn chéng duò zèng   shǐ zhī shēn shì shì zhōu
yáo lián hǎi shàng jīn chén   qián dài fēng liú kěn xiū