前溪歌 其六

明代 李攀龙
谁能采黄葛,逍遥独桑头。黄葛断还生,春风不可留。 烂漫使侬愁。
shuí néng cǎi huáng   xiāo yáo sāng tóu huáng duàn huán shēng chūn   fēng liú    
làn màn shǐ 使 nóng chóu