钱文季少卿以蜀中织成山谷庐山高为寿次韵

宋代 楼钥
七十衰翁年愈高,意气销尽湖海豪。 平生万事不翅足,但欲乞身归故巢。 几番挂冠不容去,归梦屡涉沧浪涛。 纵使不去岂能久,命如槁叶风将飘。 一阳来复值初度,方念吹棘心夭夭。 何期老友加记录,乃为衰朽亲挥毫。 庐山高哉山谷字,蜀女织就新冰绡。 安得东归抱四绝,双凫飞舄追王乔。 张图痛饮信一快,更须传宝留儿曹。 庆朝非远却图报,别当作颂齐崧高。
shí shuāi wēng nián gāo   xiāo jǐn hǎi háo  
píng shēng wàn shì chì   dàn shēn guī cháo  
fān guà guān róng   guī mèng shè cāng làng tāo  
zòng shǐ 使 néng jiǔ   mìng gǎo fēng jiāng piāo  
yáng lái zhí chū   fāng niàn chuī xīn yāo yāo  
lǎo yǒu jiā   nǎi wèi shuāi xiǔ qīn huī háo  
shān gāo zāi shān   shǔ zhī jiù xīn bīng xiāo  
ān dōng guī bào jué   shuāng fēi zhuī wáng qiáo  
zhāng tòng yǐn xìn kuài   gèng chuán bǎo liú ér cáo  
qìng cháo fēi yuǎn què bào   bié dàng zuò sòng sōng gāo