钱舜举画花石子母鸡图

宋代 王淮
落红香散东风软,灵岩络翠苔纹浅。 闲庭昼永日当空,花影团团移未转。 两鸡不识春意佳,栖迟也傍庭前花。 父鸡昂然气雄壮,独立峰颠发高唱。 母鸡喈喈领七雏,且行且逐鸣相呼。 两雏依依挟母腋,母力已劳儿自得。 两雏啾啾趋母前,有如娇儿听母言。 两雏唧唧随母后,呼之不前不停口。 一雏引首接母虫,儿腹已饱母腹空。 嗟尔爱雏乃如此,不知尔雏何报尔。 钱翁摹此悦生意,我独观之暗流涕。 劬劳难报慈母恩,漂泊江湖复何济。 展图三叹重摩挲,鸡乎鸡乎奈尔何!
luò hóng xiāng sàn dōng fēng ruǎn   líng yán luò cuì tái wén qiǎn  
xián tíng zhòu yǒng dāng kōng   huā yǐng tuán tuán wèi zhuǎn  
liǎng shí chūn jiā   chí bàng tíng qián huā  
áng rán xióng zhuàng   fēng diān gāo chàng  
jiē jiē lǐng chú   qiě xíng qiě zhú míng xiāng  
liǎng chú xié   láo ér  
liǎng chú jiū jiū qián   yǒu jiāo ér tīng yán  
liǎng chú suí hòu   zhī qián tíng kǒu  
chú yǐn shǒu jiē chóng   ér bǎo kōng  
jiē ěr ài chú nǎi   zhī ěr chú bào ěr  
qián wēng yuè shēng   guān zhī àn liú  
láo nán bào ēn   piāo jiāng  
zhǎn sān tàn zhòng   nài ěr