前诗送三乡文行虽各献芹然非所以勉子大夫茂明大对之意更为古诗一章

宋代 王十朋
逆胡残喘仍跳梁,中兴事业犹渺茫。当今取士异平日,非为故事开科场。 庙堂方讳口打贼,翻抵正论为猖狂。 纷纷儿辈苟富贵,妄引申伯深阿王。公孙老儒亦曲学,不敢正色言尧汤。 徒令天下慷慨士,肝胆一剑生光芒。前年胡公以言逐,言今已验官未复。 近日径山缘赋诗,裹头衣白投荒服。忠良自此多结舌,道路相看徒以目。 谁能言事如靖康,陈东已死欧阳戮。国家养士恩至渥,千戈不废菁莪育。 诸公报国当如何,莫把刚肠慕粱肉。丈夫一第何足道,幸勿以此存怀抱。 贾生当献太息流涕痛哭书,更施三表五饵请为属国系单于。 大刘小刘展尽畎亩惓惓忠,弘恭石显辈视之当与奴仆同。
cán chuǎn réng tiào liáng   zhōng xīng shì yóu miǎo máng dāng jīn shì píng fēi   wéi shì kāi chǎng    
miào táng fāng huì kǒu zéi   fān zhèng lùn wèi chāng kuáng  
fēn fēn ér bèi gǒu guì   wàng yǐn shēn shēn ā wáng gōng sūn lǎo xué   gǎn zhèng yán yáo tāng    
lìng tiān xià kāng kǎi shì   gān dǎn jiàn shēng guāng máng qián nián gōng yán zhú yán   jīn yàn guān wèi    
jìn jìng shān yuán shī   guǒ tóu bái tóu huāng zhōng liáng duō jié shé dào   xiāng kàn    
shuí néng yán shì jìng kāng   chén dōng ōu yáng guó jiā yǎng shì ēn zhì qiān   fèi jīng é    
zhū gōng bào guó dāng   gāng cháng liáng ròu zhàng dào xìng   cún huái bào 怀    
jiǎ shēng dāng xiàn tài liú tòng shū   gèng shī sān biǎo ěr qǐng wèi shǔ guó chán  
liú xiǎo liú zhǎn jǐn quǎn quán quán zhōng   hóng gōng shí xiǎn bèi shì zhī dāng tóng