前诗既成风雨拥窗就枕未能再题一首
濛濛春雨万峰深,别有清光寄夙心。收拾閒情付明月,寒炉拥被又成吟。
méng
濛
méng
濛
chūn
春
yǔ
雨
wàn
万
fēng
峰
shēn
深
,
bié
别
yǒu
有
qīng
清
guāng
光
jì
寄
sù
夙
xīn
心
。
。
shōu
收
shí
拾
xián
閒
qíng
情
fù
付
míng
明
yuè
月
,
hán
寒
lú
炉
yōng
拥
bèi
被
yòu
又
chéng
成
yín
吟
。
。