钱士弘阻游虞山

明代 沈周
我悬虞山当一舍,曾几寻山止其下。见山便怪老足困,剑门拂水心空挂。 诸君生长为山邻,终日熟游非曰乍。今朝懊恼有长篇,颇被春泥妨不借。 尽自空濛雨亦奇,抱衾况宿林庐夜。开门点火照芙蓉,湿翠还堪酒中泻。
xuán shān dāng shè   céng xún shān zhǐ xià jiàn shān biàn guài 便 lǎo kùn jiàn   mén shuǐ xīn kōng guà    
zhū jūn shēng zhǎng wéi shān lín   zhōng shú yóu fēi yuē zhà jīn zhāo ào nǎo yǒu cháng piān   bèi chūn fáng jiè    
jǐn kōng méng   bào qīn kuàng 宿 lín kāi mén diǎn huǒ zhào róng shī   cuì 湿 hái kān jiǔ zhōng xiè