黔山

唐代 德诚
天地英灵幻奇谲,浑沦元气相抟结。郁积既散成风雷,无所发舒倍蓬勃。 但惜见者无二三,今至黔中聊补缺。峻岭崇山千万重,不断巑岏真峭绝。 大者不测几何寻,森森直上插天阙。小山以及培塿卑,接连亦若儿孙列。 有时排次如弟兄,有时重沓如补缀。有时巧极呈玲珑,有时怒出形突兀。 独立或无朋俦随,对峙或犹夫妇别。鸟飞兽骇蛇蜿蜒,虎伏龙蹲人挺杰。 互路弥漫云气蒸,频朝断续流泉咽。斩齐绝壁谁攀跻,空嵌悬磬神施设。 中有仙人辟洞天,抑教魑魅藏窟穴。擘险当年倩六丁,虽开鸟道难通辙。 往来行旅叹艰辛,一入三危愁辔折。万丈崖高陡涧临,危桥半圯欲摧裂。 石梯苔磴脚不牢,握索引藤弥竭蹶。飞崖欲堕压头低,乱石将崩著足滑。 莫以痛哭嗤退翁,到此谁能免癯惙。要须兢业慎前途,纵教万仞终超越。 傥轻险道骋驰驱,焉保生平不蹉跌。
tiān yīng líng huàn jué   hún lún yuán xiāng tuán jié sàn chéng fēng léi   suǒ shū bèi péng
dàn jiàn zhě èr sān   jīn zhì qián zhōng liáo quē jùn lǐng chóng shān qiān wàn zhòng   duàn cuán wán zhēn qiào jué
zhě xún   sēn sēn zhí shàng chā tiān què xiǎo shān péi lǒu bēi   jiē lián ruò ér sūn liè
yǒu shí pái xiōng   yǒu shí chóng zhuì yǒu shí qiǎo chéng líng lóng   yǒu shí chū xíng
huò péng chóu suí   duì zhì huò yóu bié niǎo fēi shòu hài shé wān yán   lóng dūn rén tǐng jié
màn yún zhēng   pín cháo duàn liú quán yàn zhǎn jué shuí pān   kōng qiàn xuán qìng shén shī shè
zhōng yǒu xiān rén dòng tiān   jiào chī mèi cáng xué bāi xiǎn dāng nián qiàn liù dīng   suī kāi niǎo dào nán tōng zhé
wǎng lái xíng tàn jiān xīn   sān wēi chóu pèi zhé wàn zhàng gāo dǒu jiàn lín   wēi qiáo bàn cuī liè
shí tái dèng jiǎo láo   suǒ yǐn téng jié jué fēi duò tóu   luàn shí jiāng bēng zhù huá
tòng chī tuì 退 wēng   dào shuí néng miǎn chuò yào jīng shèn qián   zòng jiào wàn rèn zhōng chāo yuè
tǎng qīng xiǎn dào chěng chí   yān bǎo shēng píng cuō diē