千秋岁·斜风横雨

宋代 王之道
斜风横雨。咫尺高城路。红蓼岸,苍葭浦。滞留春色晚,栖泊邮亭暮。信杳杳,鹊声近有无凭据。肠断家何处。又见重阳度。多少恨,从谁诉。黄鸡斟白酒,自促供搜句。归去好,人生莫被浮名误。
xié fēng héng zhǐ chǐ gāo chéng hóng liǎo àn   cāng jiā zhì liú chūn wǎn   yóu tíng xìn yǎo yǎo   què shēng jìn yǒu píng cháng duàn jiā chǔ yòu jiàn chóng yáng duō shǎo hèn   cóng shuí huáng zhēn bái jiǔ   gōng sōu guī hǎo   rén shēng bèi míng