千秋岁

宋代 晁端礼
飞云骤雨。草草成睽阻。寸肠结尽千千缕。别离谁是没,惟我于中苦。最苦是,看奴未足抛奴去。 一句临岐语。忍泪奴听取。身可舍,情难负。纵非瓶断绠,也是钗分股。再见了,知他似得如今否。
fēi yún zhòu cǎo cǎo chéng kuí cùn cháng jié jǐn qiān qiān bié shuí shì méi   wéi zhōng zuì shì   kàn wèi pāo
lín rěn lèi tīng shēn shě   qíng nán zòng fēi píng duàn gěng   shì chāi fēn zài jiàn le   zhī shì jīn fǒu