牵牛织女

宋代 文同
桂阳有仙人,姓成名武丁。 朝为堕人世,人惟识其形。 一日语其弟,吾将返青冥。 乃曰此七夕,上天呼群灵。 织女欲渡河,暂诣牵牛星。 诸仙尽还宫,天路罗云軿。 吾亦向祈召,当往不得停。 弟问何时还,答云三千龄。 明日失丁在,恍惚迷所经。 后世凡此节,儿女喧家庭。 纵横具鍼缕,花果排甘馨。 贪巧但云得,欲寐曾莫宁。 俗尚每怪妄,吾言谁见听。
guì yáng yǒu xiān rén   xìng chéng míng dīng  
cháo wèi duò rén shì   rén wéi shí xíng  
  jiāng fǎn qīng míng  
nǎi yuē   shàng tiān qún líng  
zhī   zàn qiān niú xīng  
zhū xiān jǐn hái gōng   tiān luó yún pēng 軿  
xiàng zhào   dāng wǎng tíng  
wèn shí hái   yún sān qiān líng  
míng shī dīng zài   huǎng suǒ jīng  
hòu shì fán jié   ér xuān jiā tíng  
zòng héng zhēn   huā guǒ pái gān xīn  
tān qiǎo dàn yún   mèi céng níng  
shàng měi guài wàng   yán shuí jiàn tīng