牵牛织女

唐代 杜甫
牵牛出河西,织女处其东。万古永相望,七夕谁见同。 神光意难候,此事终蒙胧。飒然精灵合,何必秋遂通。 亭亭新妆立,龙驾具曾空。世人亦为尔,祈请走儿童。 称家随丰俭,白屋达公宫。膳夫翊堂殿,鸣玉凄房栊。 曝衣遍天下,曳月扬微风。蛛丝小人态,曲缀瓜果中。 初筵裛重露,日出甘所终。嗟汝未嫁女,秉心郁忡忡。 防身动如律,竭力机杼中。虽无姑舅事,敢昧织作功。 明明君臣契,咫尺或未容。义无弃礼法,恩始夫妇恭。 小大有佳期,戒之在至公。方圆苟龃龉,丈夫多英雄。
qiān niú chū 西   zhī chù dōng wàn yǒng xiāng wàng   shuí jiàn tóng
shén guāng nán hòu   shì zhōng méng lóng rán jīng líng   qiū suì tōng
tíng tíng xīn zhuāng   lóng jià zēng kōng shì rén wéi ěr   qǐng zǒu ér tóng
chēng jiā suí fēng jiǎn   bái gōng gōng shàn táng diàn 殿   míng fáng lóng
biàn tiān xià   yuè yáng wēi fēng zhū xiǎo rén tài   zhuì guā guǒ zhōng
chū yán zhòng   chū gān suǒ zhōng jiē wèi jià   bǐng xīn chōng chōng
fáng shēn dòng   jié zhù zhōng suī jiù shì   gǎn mèi zhī zuò gōng
míng míng jūn chén   zhǐ chǐ huò wèi róng   ēn shǐ gōng
xiǎo yǒu jiā   jiè zhī zài zhì gōng fāng yuán gǒu   zhàng duō yīng xióng