遣闷 其三

清代 吴伟业
人生岂不繇时命,万事忧愁感双鬓。兄弟三人我衰病,齿牙落尽谁能信。 畴昔文章倾万乘,道傍争欲知名姓。中年读《易》甘肥遁,归来拟展云山兴。 赤城黄海东南胜,故园烽火忧三径。京江战骨无人问,愁吟独向南楼凭。 风尘咫尺何时定。故人往日燔妻子,我因亲在何敢死。 憔悴而今困于此,欲往从之愧青史。
rén shēng yáo shí mìng   wàn shì yōu chóu gǎn shuāng bìn xiōng sān rén shuāi bìng   chǐ 齿 luò jǐn shuí néng xìn
chóu wén zhāng qīng wàn shèng   dào bàng zhēng zhī míng xìng zhōng nián gān féi dùn   guī lái zhǎn yún shān xīng
chì chéng huáng hǎi dōng nán shèng   yuán fēng huǒ yōu sān jìng jīng jiāng zhàn rén wèn   chóu yín xiàng nán lóu píng
fēng chén zhǐ chǐ shí dìng rén wǎng fán   yīn qīn zài gǎn
qiáo cuì ér jīn kùn   wǎng cóng zhī kuì qīng shǐ