遣闷奉呈严公二十韵

唐代 杜甫
白水鱼竿客,清秋鹤发翁。胡为来幕下,只合在舟中。 黄卷真如律,青袍也自公。老妻忧坐痹,幼女问头风。 平地专欹倒,分曹失异同。礼甘衰力就,义忝上官通。 畴昔论诗早,光辉仗钺雄。宽容存性拙,剪拂念途穷。 露裛思藤架,烟霏想桂丛。信然龟触网,直作鸟窥笼。 西岭纡村北,南江绕舍东。竹皮寒旧翠,椒实雨新红。 浪簸船应坼,杯干瓮即空。藩篱生野径,斤斧任樵童。 束缚酬知己,蹉跎效小忠。周防期稍稍,太简遂匆匆。 晓入朱扉启,昏归画角终。不成寻别业,未敢息微躬。 乌鹊愁银汉,驽骀怕锦幪。会希全物色,时放倚梧桐。
bái shuǐ gān 竿   qīng qiū wēng wéi lái xià   zhī zài zhōu zhōng
huáng juǎn zhēn   qīng páo gōng lǎo yōu zuò   yòu wèn tóu fēng
píng zhuān dǎo   fēn cáo shī tóng gān shuāi jiù   tiǎn shàng guān tōng
chóu lùn shī zǎo   guāng huī zhàng yuè xióng kuān róng cún xìng zhuō   jiǎn niàn qióng
téng jià   yān fēi xiǎng guì cóng xìn rán guī chù wǎng   zhí zuò niǎo kuī lóng
西 lǐng cūn běi   nán jiāng rào shě dōng zhú hán jiù cuì   jiāo shí xīn hóng
làng chuán yīng chè   bēi gàn wèng kōng fān shēng jìng   jīn rèn qiáo tóng
shù chóu zhī   cuō tuó xiào xiǎo zhōng zhōu fáng shāo shāo   tài jiǎn suì cōng cōng
xiǎo zhū fēi   hūn guī huà jiǎo zhōng chéng xún bié   wèi gǎn wēi gōng
què chóu yín hàn   dài jǐn méng huì quán   shí fàng tóng