遣闷

宋代 王松
深宵长太息,似作不平鸣。晓泪花争落,春愁草怒生; 时君劳北顾,上相辱东行!剩有村儒在,相逢话太平。
shēn xiāo cháng tài   shì zuò píng míng xiǎo lèi huā zhēng luò   chūn chóu cǎo shēng  
shí jūn láo běi   shàng xiàng dōng xíng   shèng yǒu cūn zài   xiāng féng huà tài píng