遣闷

唐代 杜甫
地阔平沙岸,舟虚小洞房。使尘来驿道,城日避乌樯。 暑雨留蒸湿,江风借夕凉。行云星隐见,叠浪月光芒。 萤鉴缘帷彻,蛛丝罥鬓长。哀筝犹凭几,鸣笛竟沾裳。 倚著如秦赘,过逢类楚狂。气冲看剑匣,颖脱抚锥囊。 妖孽关东臭,兵戈陇右创。时清疑武略,世乱跼文场。 馀力浮于海,端忧问彼苍。百年从万事,故国耿难忘。
kuò píng shā àn   zhōu xiǎo dòng fáng shǐ 使 chén lái 驿 dào   chéng qiáng
shǔ liú zhēng shī 湿   jiāng fēng jiè liáng xíng yún xīng yǐn jiàn   dié làng yuè guāng máng
yíng jiàn yuán wéi chè   zhū juàn bìn zhǎng āi zhēng yóu píng   míng jìng zhān shang
zhù qín zhuì   guò féng lèi chǔ kuáng chōng kàn jiàn xiá   yǐng tuō zhuī náng
yāo niè guān dōng chòu   bīng lǒng yòu chuàng shí qīng lüè   shì luàn wén chǎng
hǎi   duān yōu wèn cāng bǎi nián cóng wàn shì   guó gěng nán wàng