前利路运判冲佑李君挽诗二首

宋代 魏了翁
笃谨宁违俗,清淳不近名。 几多岐上泣,独自吉中行。 岁晚露沾草,山空霜满荆。 南溪后月夜,的的为谁明。
jǐn níng wéi   qīng chún jìn míng  
duō shàng   zhōng háng  
suì wǎn zhān cǎo   shān kōng shuāng mǎn jīng  
nán hòu yuè   wèi shuí míng