迁居之夕闻邻舍儿诵书欣然而作

宋代 苏轼
幽居乱蛙黾,生理半人禽。 跫然已可喜,况闻弦诵音。 儿声自圆美,谁家两青衿。 且欣习齐咻,未敢笑越吟。 九龄起韶石,姜子家日南。 吾道无南北,安知不生今。 海阔尚挂斗,天高欲横参。 荆榛短墙缺,灯火破屋深。 引书与相和,置酒仍独斟。 可以侑我醉,琅然如玉琴。
yōu luàn miǎn   shēng bàn rén qín  
qióng rán   kuàng wén xián sòng yīn  
ér shēng yuán měi   shuí jiā liǎng qīng jīn  
qiě xīn xiū   wèi gǎn xiào yuè yín  
jiǔ líng sháo shí   jiāng zi jiā nán  
dào nán běi   ān zhī shēng jīn  
hǎi kuò shàng guà dǒu   tiān gāo héng cān  
jīng zhēn duǎn qiáng quē   dēng huǒ shēn  
yǐn shū xiāng   zhì jiǔ réng zhēn  
yòu zuì   láng rán qín