钱济川奏最北上

明代 庞嵩
霜蹄趋冀北,玉殿迥天开。六善躬敷奏,重瞳首屡回。 乡关曾不念,国本藉深培。细酌杯中物,称诗咏有莱。
shuāng běi   diàn 殿 jiǒng tiān kāi liù shàn gōng zòu zhòng   tóng shǒu huí    
xiāng guān céng niàn   guó běn shēn péi zhuó bēi zhōng chēng   shī yǒng yǒu lái