蔷薇

唐代 陆龟蒙
倚墙当户自横陈,致得贫家似不贫。外布芳菲虽笑日, 中含芒刺欲伤人。清香往往生遥吹,狂蔓看看及四邻。 遇有客来堪玩处,一端晴绮照烟新。
qiáng dàng héng chén   zhì de pín jiā shì pín wài fāng fēi suī xiào  
zhōng hán máng shāng rén qīng xiāng wǎng wǎng shēng yáo chuī   kuáng màn kàn kàn lín
yǒu lái kān wán chù   duān qíng zhào yān xīn