蔷薇

唐代 储光羲
袅袅长数寻,青青不作林。一茎独秀当庭心, 数枝分作满庭阴。春日迟迟欲将半,庭影离离正堪玩。 枝上莺娇不畏人,叶底蛾飞自相乱。秦家女儿爱芳菲, 画眉相伴采葳蕤。高处红须欲就手,低边绿刺已牵衣。 蒲萄架上朝光满,杨柳园中暝鸟飞。连袂踏歌从此去, 风吹香气逐人归。
niǎo niǎo zhǎng shù xún   qīng qīng zuò lín jīng xiù dāng tíng xīn  
shù zhī fēn zuò mǎn tíng yīn chūn chí chí jiāng bàn   tíng yǐng zhèng kān wán
zhī shàng yīng jiāo wèi rén   é fēi xiāng luàn qín jiā ér ài fāng fēi  
huà méi xiāng bàn cǎi wēi ruí gāo chù hóng jiù shǒu   biān 绿 qiān
táo jià shàng cháo guāng mǎn   yáng liǔ yuán zhōng míng niǎo fēi lián mèi cóng  
fēng chuī xiāng zhú rén guī