强氏园亭二首 其一

宋代 孙觌
绿涨柳塘漫,红翻花径深。意行留胜践,孤闷破芳斟。 倦马縻空枥,惊乌泊晚林。潭潭万人海,理策又归寻。
绿 zhǎng liǔ táng màn   hóng fān huā jìng shēn xíng liú shèng jiàn   mèn fāng zhēn
juàn kōng   jīng wǎn lín tán tán wàn rén hǎi   yòu guī xún