将进酒

明代 徐祯卿
将进酒,乘大白。砗磲为罂锦作羃,燕京杜康字琥珀。 朱缗三千酒一石,君呼六博我当掷。盘中好采颜如花,鸳鸯分翅真可誇。 壶边小姬拔汉帜,壮士失色从喧哗。拉君髯,劝君酒,人间得失那复有。 男儿运命未亨嘉,张良空槌博浪沙。秦皇按剑搜草泽,竖子来为下邳客。 一朝崛起佐沛公,身骑苍龙被赤舄。灭秦蹙项在掌间,始知桥边老人是黄石。 狂风吹沙黑涨天,天山雪片落酒筵。锦屏绣幕不觉煖,齐讴赵舞绕膝前。 人生遇酒且快饮,当场为乐须少年,何用窘束坐自煎。 阳春岂发断蓬草,白日不照黄垆泉。君不见刘伶好酒无日醒,幕天席地身冥冥。 其妻劝止之,举觞向天白,妇人之言不足听。又不见汉朝公孙称钜公,脱粟不舂为固穷。 规行矩步自衒世,不若为虱处裈中。丈夫所贵岂穷苦,千载倜傥流英风。 人言徐卿是痴儿,袖中吴钩何用为。长安市上歌击筑,坐客知谁高渐离。 我醉且倒黄金罍,世人笑我餔糟而扬醨。吁嗟屈原何清,渔父何卑,鲁连乃蹈东海死。 梅福脱帽青门枝,明朝走马报雠去,襄子桥边人岂知。
qiāng jìn jiǔ   chéng bái chē wèi yīng jǐn zuò yān   jīng kāng    
zhū mín sān qiān jiǔ shí   jūn liù dāng zhì pán zhōng hǎo cǎi yán huā yuān   yāng fēn chì zhēn kuā    
biān xiǎo hàn zhì   zhuàng shì shī cóng xuān huá jūn rán quàn   jūn jiǔ rén   jiān shī yǒu    
nán ér yùn mìng wèi hēng jiā   zhāng liáng kōng chuí làng shā qín huáng àn jiàn sōu cǎo shù   lái wéi xià    
zhāo jué zuǒ pèi gōng   shēn cāng lóng bèi chì miè qín xiàng zài zhǎng jiān shǐ   zhī qiáo biān lǎo rén shì huáng shí    
kuáng fēng chuī shā hēi zhǎng tiān   tiān shān xuě piàn luò jiǔ yán jǐn píng xiù jué nuǎn   ōu zhào rào qián    
rén shēng jiǔ qiě kuài yǐn   dāng chǎng wéi shào nián   yòng jiǒng shù zuò jiān  
yáng chūn duàn péng cǎo   bái zhào huáng quán jūn jiàn liú líng hǎo jiǔ xǐng   tiān shēn míng míng    
quàn zhǐ zhī   shāng xiàng tiān bái   rén zhī yán tīng yòu jiàn hàn cháo gōng sūn chēng gōng tuō   chōng wèi qióng    
guī xíng xuàn shì   ruò wéi shī chǔ kūn zhōng zhàng suǒ guì qióng qiān   zǎi tǎng liú yīng fēng    
rén yán qīng shì chī ér   xiù zhōng gōu yòng wèi cháng ān shì shàng zhù zuò   zhī shuí gāo jiàn    
zuì qiě dào huáng jīn léi   shì rén xiào zāo ér yáng jiē yuán qīng   bēi   lián nǎi dǎo dōng hǎi    
méi tuō mào qīng mén zhī   míng cháo zǒu bào chóu   xiāng zi qiáo biān rén zhī