潜夫咏

宋代 释智圆
有叟匿姓名,自号为潜夫。 潜身在云泉,潜心入虚无。 身心俱已潜,质直反若论。 智者谓之智,愚者谓之愚。 愚智自彼异,潜夫未曾殊。 陶陶乐天和,任性何曾拘。 宗儒述孟轲,好道注阴符。 虚堂踞高台,往往谈浮图。 漫衍虽无家,大方贵无隅。 俗人每侧目,订之为狂徒。 素隐而行怪,执政宜先诛。 天公既保全。幸得存微躯。 冲雪登高山,乘月泛平湖。 性灵敌云闲,形骸类松枯。 何以免饥寒,认得衣中珠。
yǒu sǒu xìng míng   hào wèi qián  
qián shēn zài yún quán   qián xīn  
shēn xīn qián   zhì zhí fǎn ruò lùn  
zhì zhě wèi zhī zhì   zhě wèi zhī  
zhì   qián wèi céng shū  
táo táo tiān   rèn xìng zēng  
zōng shù mèng   hǎo dào zhù yīn  
táng gāo tái   wǎng wǎng tán  
màn yǎn suī jiā   fāng guì  
rén měi   dìng zhī wèi kuáng  
yǐn ér xíng guài   zhí zhèng xiān zhū  
tiān gōng bǎo quán xìng de cún wēi    
chōng xuě dēng gāo shān   chéng yuè fàn píng  
xìng líng yún xián   xíng hái lèi sōng  
miǎn hán   rèn de zhōng zhū