遣吊卢楠墓

明代 王世贞
昔骑紫骅骝,翩翩游魏都。绿醽呼明月,踉跄堕冰壶。 倚醉别卢楠,春草十二枯。腰间黄金鱼,久逐酒家胡。 魏节重入手,雪亦侵头颅。卢楠化为土,遗骨知在无。 两女胜才人,下嫁厮养徒。中原散遗集,历落照乘珠。 薄酹指焦峣,若敖夺汝餔。风吹英雄泪,忽与千秋徂。 倘遇襧正平,狂鬼晚不孤。
huá liú   piān piān yóu wèi dōu líng 绿 míng yuè liàng   qiàng duò bīng    
zuì bié nán   chūn cǎo shí èr yāo jiān huáng jīn jiǔ   zhú jiǔ jiā    
wèi jié zhòng shǒu   xuě qīn tóu nán huà wèi   zhī zài    
liǎng shèng cái rén   xià jià yǎng zhōng yuán sàn   luò zhào chéng zhū    
báo lèi zhǐ jiāo yáo   ruò áo duó fēng chuī yīng xióng lèi   qiān qiū    
tǎng zhǐ zhèng píng   kuáng guǐ wǎn