遣春十首

唐代 元稹
晓月笼云影,莺声馀雾中。暗芳飘露气,轻寒生柳风。 冉冉一趋府,未为劳我躬。因兹得晨起,但觉情兴隆。 久雨怜霁景,偶来堤上行。空濛天色嫩,杳淼江面平。 百草短长出,众禽高下鸣。春阳各有分,予亦澹无情。 镜皎碧潭水,微波粗成文。烟光垂碧草,琼脉散纤云。 岸柳好阴影,风裾遗垢氛。悠然送春目,八荒谁与群。 低迷笼树烟,明净当霞日。阳焰波春空,平湖漫凝溢。 雪鹭远近飞,渚牙浅深出。江流复浩荡,相为坐纡郁。 暄寒深浅春,红白前后花。颜色讵相让,生成良有涯。 梅芳勿自早,菊秀勿自赊。各将一时意,终年无再华。 高屋童稚少,春来归燕多。葺旧良易就,新院亦已罗。 俯怜雏化卵,仰愧鹏无窠。巢栋与巢幕,秋风俱奈何。 撩乱扑树蜂,摧残恋房蕊。风吹雨又频,安得繁于绮。 酒杯沉易过,世事纷何已。莫倚颜似花,君看岁如水。 绕郭高高冢,半是荆王墓。后嗣炽阳台,前贤甘荜路。 善恶徒自分,波流尽东注。胡然不饮酒,坐落桐花树。 花阴莎草长,藉莎闲自酌。坐看莺斗枝,轻花满尊杓。 葛巾竹稍挂,书卷琴上阁。沽酒过此生,狂歌眼前乐。 梨叶已成阴,柳条纷起絮。波绿紫屏风,螺红碧筹箸。 三杯面上热,万事心中去。我意风散云,何劳问行处。
xiǎo yuè lóng yún yǐng   yīng shēng zhōng àn fāng piāo   qīng hán shēng liǔ fēng
rǎn rǎn   wèi wèi láo gōng yīn chén   dàn jué qíng xìng lóng
jiǔ lián jǐng   ǒu lái shàng xíng kōng méng tiān nèn   yǎo miǎo jiāng miàn píng
bǎi cǎo duǎn cháng chū   zhòng qín gāo xià míng chūn yáng yǒu fèn   dàn qíng
jìng jiǎo tán shuǐ   wēi chéng wén yān guāng chuí cǎo   qióng mài sàn xiān yún
àn liǔ hǎo yīn yǐng   fēng gòu fēn yōu rán sòng chūn   huāng shuí qún
lóng shù yān   míng jìng dāng xiá yáng yàn chūn kōng   píng màn níng
xuě yuǎn jìn fēi   zhǔ qiǎn shēn chū jiāng liú hào dàng   xiāng wéi zuò
xuān hán shēn qiǎn chūn   hóng bái qián hòu huā yán xiāng ràng   shēng chéng liáng yǒu
méi fāng zǎo   xiù shē jiāng shí   zhōng nián zài huá
gāo tóng zhì shǎo   chūn lái guī yàn duō jiù liáng jiù   xīn yuàn luó
lián chú huà luǎn   yǎng kuì péng cháo dòng cháo   qiū fēng nài
liáo luàn shù fēng   cuī cán liàn fáng ruǐ fēng chuī yòu pín   ān fán
jiǔ bēi chén guò   shì shì fēn yán shì huā   jūn kàn suì shuǐ
rào guō gāo gāo zhǒng   bàn shì jīng wáng hòu chì yáng tái   qián xián gān
shàn è fēn   liú jǐn dōng zhù rán yǐn jiǔ   zuò luò tóng huā shù
huā yīn suō cǎo zhǎng   shā xián zhuó zuò kàn yīng dòu zhī   qīng huā mǎn zūn biāo
jīn zhú shāo guà   shū juàn qín shàng jiǔ guò shēng   kuáng yǎn qián
chéng yīn   liǔ tiáo fēn 绿 píng fēng   luó hóng chóu zhù
sān bēi miàn shàng   wàn shì xīn zhōng fēng sàn yún   láo wèn xíng chǔ