遣愁

唐代 杜甫
养拙蓬为户,茫茫何所开。江通神女馆,地隔望乡台。 渐惜容颜老,无由弟妹来。兵戈与人事,回首一悲哀。
yǎng zhuō péng wèi   máng máng suǒ kāi jiāng tōng shén guǎn   wàng xiāng tái
jiàn róng yán lǎo   yóu mèi lái bīng rén shì   huí shǒu bēi āi