遣病 其八

明代 方孝孺
春风已两月,闭户不相知。百舌强言事,众芳空满枝。 官途多世难,卧病亦天时。应有簪缨者,低头羡我为。
chūn fēng liǎng yuè   xiāng zhī bǎi shé qiáng yán shì zhòng   fāng kōng mǎn zhī    
guān duō shì nán   bìng tiān shí yīng yǒu zān yīng zhě   tóu xiàn wèi