遣病

唐代 元稹
自古谁不死,不复记其名。今年京城内,死者老少并。 独孤才四十,仕宦方荣荣。李三三十九,登朝有清声。 赵昌八十馀,三拥大将旌。为生信异异,之死同冥冥。 其家哭泣爱,一一无异情。其类嗟叹惜,各各无重轻。 万龄龟菌等,一死天地平。以此方我病,我病何足惊。 借如今日死,亦足了一生。借使到百年,不知何所成。 况我早师佛,屋宅此身形。舍彼复就此,去留何所萦。 前身为过迹,来世即前程。但念行不息,岂忧无路行。 蜕骨龙不死,蜕皮蝉自鸣。胡为神蜕体,此道人不明。 持谢爱朋友,寄之仁弟兄。吟此可达观,世言何足听。
shuí   míng jīn nián jīng chéng nèi   zhě lǎo shào bìng
cái shí   shì huàn fāng róng róng sān sān shí jiǔ   dēng cháo yǒu qīng shēng
zhào chāng shí   sān yōng jiàng jīng wéi shēng xìn   zhī tóng míng míng
jiā ài   qíng lèi jiē tàn   zhòng qīng
wàn líng guī jūn děng   tiān píng fāng bìng   bìng jīng
jiè jīn   le shēng jiè shǐ 使 dào bǎi nián   zhī suǒ chéng
kuàng zǎo shī   zhái shēn xíng shě jiù   liú suǒ yíng
qián shēn wéi guò   lái shì qián chéng dàn niàn xíng   yōu xíng
tuì lóng   tuì chán míng wéi shén tuì   dào rén míng
chí xiè ài péng you   zhī rén xiōng yín guān   shì yán tīng