遣悲怀 其一

宋代 王松
孤枕凄凉夜,空房坐到明。刚柔知我性,委曲体人情。 后会期来世,佳期尽此生。鼓盆难作达,肠断绕床行。
zhěn liáng   kōng fáng zuò dào míng gāng róu zhī xìng wěi   rén qíng    
hòu huì lái shì   jiā jǐn shēng pén nán zuò cháng   duàn rào chuáng xíng