七爱诗·卢徵君(鸿)

唐代 皮日休
吾爱卢征君,高卧嵩山里。百辟未一顾,三征方暂起。 坦腹对宰相,岸帻揖天子。建礼门前吟,金銮殿里醉。 天下皆餔糟,征君独洁己。天下皆乐闻,征君独洗耳。 天下皆怀羞,征君独多耻。银黄不妨悬,赤绂不妨被。 而于心抱中,独作羲皇地。篮舆一云返,泥诏褒不已。 再看缑山云,重酌嵩阳水。放旷书里终,逍遥醉中死。 吾谓伊与周,不若征君贵。吾谓巢与许,不若征君义。 高名无阶级,逸迹绝涯涘。万世唐书中,逸名不可比。 粤吾慕真隐,强以骨肉累。如教不为名,敢有征君志。
ài zhēng jūn   gāo sōng shān bǎi wèi   sān zhēng fāng zàn
tǎn duì zǎi xiàng   àn tiān jiàn mén qián yín   jīn luán diàn 殿 zuì
tiān xià jiē zāo   zhēng jūn jié tiān xià jiē wén   zhēng jūn ěr
tiān xià jiē huái 怀 xiū   zhēng jūn duō chǐ yín huáng fáng xuán   chì fáng bèi
ér xīn bào zhōng   zuò huáng lán yún fǎn   zhào bāo
zài kàn gōu shān yún   zhòng zhuó sōng yáng shuǐ fàng kuàng shū zhōng   xiāo yáo zuì zhōng
wèi zhōu   ruò zhēng jūn guì wèi cháo   ruò zhēng jūn
gāo míng jiē   jué wàn shì táng shū zhōng   míng
yuè zhēn yǐn   qiáng ròu lèi jiào wéi míng   gǎn yǒu zhēng jūn zhì