七哀诗二首 其一

魏晋 张载
北芒何垒垒。高陵有四五。借问谁家坟。皆云汉世主。 恭文遥相望。原陵郁膴膴。季世丧乱起。贼盗如豺虎。 毁壤过一抔。便房启幽户。珠柙离玉体。珍宝见剽虏。 园寝化为墟。周墉无遗堵。蒙茏荆棘生。蹊径登童竖。 狐兔窟其中。芜秽不复扫。颓陇并垦发。萌隶营农圃。 昔为万乘君。今为丘中土。感彼雍门言。凄怆哀今古。
běi máng lěi lěi gāo líng yǒu jiè wèn shuí jiā fén jiē yún hàn shì zhǔ
gōng wén yáo xiāng wàng yuán líng shì sāng luàn zéi dào chái
huǐ rǎng guò póu biàn 便 fáng yōu zhū xiá zhēn bǎo jiàn piāo
yuán qǐn huà wèi zhōu yōng méng lóng jīng shēng jìng dēng tóng shù
zhōng huì sǎo tuí lǒng bìng kěn méng yíng nóng
wèi wàn shèng jūn jīn wèi qiū zhōng gǎn yōng mén yán chuàng āi jīn